Đọc Truyện Về Thời Dân Quốc Làm Đạo Diễn, Hợp Tác Xã Ườn

"Kỷ Sương Vũ cười cợt ngại ngùng, rặng mây đỏ ửng lờ mờ khu vực gò má khiến khuôn mặt y càng thêm sáng rực cùng nổi bật."
*
Edit: Đào siu nhìu xiềng
Beta: Chuối Ứng Tiếu Nùng nâng chén bát trà lên uống vài ngụm, vừa rồi tranh cãi đối với cả đám đến mệt.Ban nãy tuy bệnh dịch nhan khống vạc tác nhưng mà ông cũng định nhân cơ hội nghỉ ngơi rước sức và sỉ nhục thằng oắt kiệt sỉn kẹt xỉ nữa.Kỷ Sương Vũ biết mình bị tín đồ ta lợi dụng, nhưng y không để bụng.Chứng loài kiến mấy mẻ nháo nhào sống hí viên trường Nhạc là y đủ đọc rồi, yêu cầu mới nạm lòng không đặng chen mồm vào, chả nên vì lòng tin chính nghĩa, chả bắt buộc vì ước ao chơi trội, mà chỉ mượn thời cơ để kiếm tí giết mổ thôi...!Chứ trên đây mà là 1 trong những hí viên khác buôn may phân phối đắt thì còn lâu mới đến lượt y nói chuyện.Thấy mọi người không ơi ới nữa, bao phủ dần trở buộc phải yên ắng, Kỷ Sương Vũ tranh thủ thời hạn nói: "Nghe nói triều đại trước cấm quán triệt hát hí vào buổi tối, sau đây dỡ quăng quật lệnh cấm tuy thế chỉ cho phép thắp nến cần không đầy đủ sức chiếu sáng mặt người." "Cho nên, họ gọi là "nghe hí" chứ không phải "xem hí", đa số là lắng tai thưởng thức.Mãi cho đến sau này rạp hát treo đèn măng-sông sáng như ban ngày, dần dần có đèn lồng điện, còn học tập theo cách kiến thiết bối cảnh của kịch châu mỹ - vẽ phông." Chuyện này dạo bước xưa Kỷ Sương Vũ từng nghe bậc thân phụ chú giảng cổ <1> đề cập đến, đối với người trong ngành đang có mặt ở trên đây thì kia là lịch sử hào hùng phát triển sảnh khấu nằm trong nằm lòng, chẳng qua lưỡng lự y nói tới chuyện ấy có tác dụng gì.

Bạn đang xem: Về thời dân quốc làm đạo diễn

<1> Giảng cổ: tốt Bình thư, thuyết thư, giảng thư, thuyết thoại - là một hiệ tượng biểu diễn nghệ thuật theo hình dáng truyền khẩu nhắc chuyện của Trung Quốc, lưu giữ hành ban đầu từ đời Tống.Giang Tam Tân mệt mỏi nhìn Kỷ Sương Vũ, nói gì thì nói đó là người lão dẫn cho và lão nên chịu trách nhiệm.Nhưng lão không hiểu biết nhiều rốt cuộc Kỷ Sương Vũ ước ao nói gì với mình tất cả nên can ngăn không.Nhưng lúc Giang Tam Tân trông thấy hai con mắt Kỷ Sương Vũ sáng lấp lánh lung linh như ánh tuyết, lão nghĩ dáng vẻ điệu y giống như lắm các lúc bản thân đứng trên sân khấu bố trí vị trí mang lại đội long sáo.Mặc dầu lão chỉ là người đứng vị trí số 1 đội long sáo, lên sảnh khấu chẳng gồm lời thoại dẫu vậy lão ở trong nằm lòng cách dàn dựng vở kịch, tính toán cẩn thận cách điều phối nhân lực, ngay cả bầu gánh cũng chẳng bới móc được gì.Phải chăng Kỷ Sương Vũ sẽ có đo lường và tính toán từ trước rồi? Kỷ Sương Vũ thư thả cất lời: "Ngẫm lại thì tối diễn mờ ám không ánh sáng đã là chuyện của 20 năm về trước, khi đó dù trên sảnh khấu diễn hí Thái Đầu <2> thì người xem cũng không nhìn rõ, chẳng dùng được máy móc gì hết.Nhưng điều này chứng tỏ máy móc ăn hại và ko thu hút bạn xem ư? Chỉ là chưa hợp thời nhưng thôi!" <2> Hí Thái Đầu: Trước đây lãnh đạo cụ dùng vải đỏ bọc thành hình tròn thay mặt đại diện cho loại đầu người bị chặt, dần dần dà fan ta thành kinh nghiệm cứ vở kịch nào bao gồm "đầu người" đấy thì sẽ call là hí/kịch Thái Đầu.Sau này mở rộng hơn nữa thì tất cả đông đảo vở kịch bao gồm đèn lồng, ngọn lửa, font cảnh và động vật hoang dã đều được gọi tầm thường là hí Thái Đầu.Hiện nay kỹ thuật thi công sân khấu hí kịch truyền thống đang chịu tác động của làn gió thời đại bắt đầu và thời kỳ cách tân hợp tác để tuyên chiến và cạnh tranh vừa new bắt đầu, loại hình hí Thái Đầu trở nên thịnh hành khắp cả nước, hướng tới sự ngày càng tăng của bối cảnh máy móc trong số vở hí kịch.Đúng là nhạt nhẽo y như những gì người tiến bộ tưởng tượng thật, nhưng không giống hoàn toàn, bấy giờ đồng hồ hệt mẫu nồi cám lợn, đám tín đồ lập kế hoạch điên loạn nhét đủ những mánh lới vào.Mọi người tiêu dùng kiến thức về quang đãng học, năng lượng điện học để thêm lắp thêm móc, ánh sáng và thuật ảo ảnh vào vở diễn.Nào là trò fan bay sử dụng ray trượt, làm cho người biến mất sau tấm cửa, cho con trăn mập lên sảnh khấu, thậm chí là là múa thoát y...Thật sự siêu hấp dẫn.Đồng thời học tập tập phong thái dựng cảnh của kịch phương Tây, tìm họa sỹ vẽ cảnh đồ tả thực để triển khai phông nền, hot lắm.Những người dân thị trấn nào gồm đời sinh sống giải trí hoàn hảo và tuyệt vời nhất như nuốm hệ sau này, vậy đề nghị họ xem say sưa.Phong trào này bắt nguồn từ Thượng Hải, rồi toàn bộ các tp lớn thi nhau diễn lại vở hí phong cách ấy, bất chợt chốc trở nên thứ luôn luôn phải có được.Nhưng toàn cảnh có đẹp ráng đẹp nữa cơ mà đặt vào vài chục năm ngoái - cái thời kỹ thuật kỹ thuật tụt hậu hơn cả bây giờ thì chắc chắn là sẽ không đạt được kết quả tốt mang lại vậy, vì có nhìn thấy loại khỉ gì đâu."Vì vậy, nhì chữ "phù hợp" khôn cùng quan trọng, vở diễn ông chủ dựng có khá nhiều máy móc, mặc dù không sôi động cho lắm mà lại đó ko phải nhân tố quyết định gây ra thất bại.Sự phối hợp giữa nhạc công với diễn viên chủ yếu không được nhuần nhuyễn hoàn hảo nhưng họ gồm nền tảng bền vững và kiên cố và làm cho tròn nhiệm vụ trên sân khấu, nên lý do chủ chốt chẳng thể đổ lên đầu họ được." "Theo tôi thấy, vụ việc ở đây là thế này.Anh muốn một vở diễn náo nhiệt độ và các điều new lạ, mời cả ông công ty Ứng - bạn diễn võ bậc nhất đến, cơ mà lại không nghĩ tới sự việc phải mở rộng diện tích sảnh khấu.Nói bí quyết khác, quan lại Vũ thân cao chín thước múa đao sống trong căn phòng nhỏ dại tạp nham thì sao biểu lộ được dòng hay?" chưa hẳn xem quá chán mà chỉ là không thể đạt được hiệu quả tương xứng thôi, thậm chí giảm bớt đi nhiều.Giống như hí Thái Đầu diễn vào ban đêm hồi xưa vậy.Đó là lý do rất là dễ hiểu, nhưng mà trước kia chẳng một ai trong hí viên trường Nhạc chỉ ra được.Ở hiện đại, lôi bừa một tín đồ nào đó xem nhiều phim cũng rất có thể tổng kết đôi bố điều cho bạn nghe phụ thuộc vào kinh nghiệm: Phim kinh điển tốt nhất buộc phải ra rạp gồm màn hình to con imax; phim hành động gay cấn thì nên xem 3D, xem rạp 4d thì cẩn thận bị hoa mắt choáng váng...!Ở thời đại này, người dân có kinh nghiệm chắc rằng sẽ xúc cảm được.Ví dụ như diễn viên sẽ từ từ hiểu ra buộc phải dùng sức khác biệt với vị trí rộng và vị trí hẹp, nhưng họ thiếu thốn mất quy trình tổng kết cùng phổ biến.Dù sao vào thời điểm này, mỹ thuật sân khấu hí kịch vẫn không hình thành lý thuyết và chưa có quy tắc sử dụng.Trước mắt thì loại nghề này đang vô cùng khát fan tài trong mảng kỹ thuật, gánh hát với hí viên tách rời nhau, mang tính lưu động.Ông chủ hí viên nào cũng muốn kiếm tiền, thông thường chả thèm xem xét đến chuyện mình có nên đổi khác diện tích sân khấu và biến hóa bao nhiêu thì tín đồ xem mới mãn nhãn.Phải mang lại Thượng Hải thì may ra mới bao gồm vài người tài trong nghành nghề này và biết đến nhiều thứ hạng sân khấu khác nhau như sảnh khấu dạng trường đấu <3>, sảnh khấu thực cảnh <4>, rồi bề ngoài cái quạt, hình tròn trụ hay sảnh khấu hình móng ngựa...!<3> sảnh khấu dạng trường đấu (Hippodromes stage):
*
<4> sảnh khấu thực cảnh: loại hình biểu diễn được triển khai trên nền cảnh quan thực tế và thường xuyên là sảnh khấu quanh đó trời bao gồm các yếu hèn tố cảnh quan thiên nhiên như sông hồ, biển cả, rừng núi...!hài hòa với cuộc sống sinh hoạt của nhỏ người bạn dạng địa.
*
Còn làm việc hí viên ngôi trường Nhạc thì trái thật không người nào am hiểu nghành nghề dịch vụ này.Nhưng Kỷ Sương Vũ thì sẽ quá thân quen với công việc dàn cảnh <4>, y chỉ việc liếc mắt một cái là thấy được mọi gì ko phù hợp, nơi nào chỗ nào không phù hợp và đề nghị sửa ra sao.<5> Dàn cảnh (Mise-en-scène): Là toàn bộ các yếu ớt tố đặt trước camera để quay phim: size cảnh, đạo cụ, ánh sáng, trang phục, trang điểm và hành động của nhân vật.Chờ y nói xong, diễn viên có kinh nghiệm sân khấu phong phú và đa dạng như Ứng Tiếu Nùng, kết phù hợp với những gì bạn dạng thân tích trữ được, trái là có xúc cảm mặt trời chân lý chói qua tim.Lúc đầu, từ bỏ Tân Nguyệt còn ko tin: "Sân khấu hí viên nào chả tầm tầm khuôn khổ đó, sảnh khấu của bọn họ thuộc một số loại to rồi đấy, bao năm qua toàn diễn cố gắng mà." Điều có tác dụng anh ta quan trọng nào tin nổi bao gồm là: Cậu nói vở diễn new thất bại, chỉ chính vì kích thước của sảnh khấu thôi ư? Kỷ Sương Vũ thong thả đáp lời: "Nhưng bối cảnh của anh quá to phe ạ, cũng tương tự việc anh học cách xây đắp chiếu sáng sảnh khấu tự Thượng Hải vậy, ở đó người ta bố trí trên sân khấu to hơn nhà mình buộc phải không ạ, đem đến áp dụng máy móc thì ko phù hợp." Vừa nãy y giảng giải đến họ nghe về những điều kiện tiên quyết, mục tiêu muốn nhấn mạnh vấn đề nguyên tắc này.Phù hợp, có vai trò cực kì thiết yếu so với hiệu quả.Hí viên ngôi trường Nhạc đựng được vài trăm con người ngồi, sân khấu cũng ko nhỏ, dẫu vậy so với toàn cảnh Từ Tân Nguyệt kiến tạo thì hơi mất cân đối.Nói mang đến cùng, hắn chỉ là người ngoài nghề, nếu biến thành Nhà kiến thiết bối cảnh lão luyện làm việc Thượng Hải thì may ra rất có thể phát hiện nay được điều này.Từ Tân Nguyệt ngạc nhiên lắm, một mình anh ta đến Thượng Hải học hỏi, sảnh khấu tại đoạn học kỹ thuật đúng là mô phỏng theo kiểu dáng phương Tây, là một số loại sân khấu dạng vòm cực kỳ lớn.<6> <6> sảnh khấu dạng vòm (Proscenium Stage):
*
Anh ta không biết kiểm soát và điều chỉnh nguồn sáng nên lúc trở về cứ bê y nguyên cách sắp xếp mấy dòng đèn vào, thậm chí có bạn lúc lên diễn nhìn mặt mũi white bềnh bệch vì ánh sáng ở hậu trường khác với trên sân khấu...!Nhưng nhưng anh ta không hiểu, tín đồ khác cũng đâu có hiểu đâu.Suốt mấy ngày trời, bao nhiêu tín đồ trong nghề tới xem mà có ai chỉ ra rằng được điều không đúng đâu.Trái lại, cái brand name đóng vai phụ này chỉ nhìn loại đã biết ngay lập tức anh ta học theo lối bài trí của một sảnh khấu lớn, tài tình thật! Ban nãy tự Tân Nguyệt còn nửa tin nửa ngờ với vụ kích thước sân khấu, bây giờ thì một tin tưởng tưởng tín đồ ta rồi.Bấy giờ, trong gánh hát Hàm Hi lại có kẻ đánh bạo chen mồm vào: "Từ kia suy ra ông công ty Từ sai." từ Tân Nguyệt: "..." trường đoản cú Tân Nguyệt mau lẹ quay ra chửi ngược lại, ba hướng liên tục loạn cào cào, ồn ào chỉ gồm hơn chứ không có kém, trọng điểm xoay quanh việc Kỷ Sương Vũ nói đúng xuất xắc sai, thành ra mẩu truyện quay về bên điểm xuất phát: cuối cùng là lỗi của ai.Giang Tam Tân ngẩn tò te, vừa kinh ngạc trước khả năng của Kỷ Sương Vũ - ung dung bình tâm chỉ ra nơi sai, vừa nhức nhối mệt mỏi não trước hoàn cảnh cả đám tín đồ nhao nhao lên như sắp xả thân choảng nhau cho tới nơi: "Này, Sương Vũ, cháu khuyên giải họ tí đi." Kỷ Sương Vũ đang đói bụng, làm gì có sức nhưng can ngăn, tay y khum lại để khuếch đại âm thanh, trong lòng nhớ lắm dòng loa nhỏ dại mình sử dụng ở phim trường, yếu hèn ớt nói: "Đừng bao biện nữa, đừng biện hộ nữa, xin mấy tín đồ đừng cãi vã vì tôi." Giang Tam Tân: "..." phần đa người: "..." ...Quái quái ác sao ấy nhờ? cho dù sao khó khăn đang thù lù trước mặt, chuyện bao biện vã trong thời điểm tạm thời gác lại đã.Giang Tam Tân gãi gãi đầu, tỏ vẻ mình đắn đo Kỷ Sương Vũ nối liền những chuyện ấy, cụ thể trước đây đâu thấy y tiếp xúc gì với giới Lê viên, càng chưa từng tới Thượng Hải.Những lắp thêm móc cần sử dụng cho hí kịch thịnh hành nhất bây chừ hầu hết số đông từ khu vực đấy mà lại ra, bạn tài trong lĩnh vực dựng cảnh triệu tập nhiều duy nhất ở đó.Lúc nãy Kỷ Sương Vũ mải nói quá chẳng chú ý việc lý giải làm sao cho tuyệt vời nhất không chê vào đâu được, nhưng khẩu ca dối càng tỉ mỉ thì sẽ càng dễ lộ ra sơ hở, buộc phải y chỉ ẫm ờ đáp lại: "Không đề nghị phải thao tác làm việc ở hậu trường new biết các điều ấy, có kiến thức và kỹ năng khoa học là đang hiểu thôi." Giang Tam Tân bừng tỉnh, Kỷ Sương Vũ từng xem sách với cha mẹ mình, bên cạnh đó trong nhà rất đầy đủ gì sách, bao gồm cả sách tiếng nước ngoài nữa cơ.Tuy rằng sau khi bố mẹ qua đời, cuộc sống đời thường vất vả cùng cực nhưng giờ đồng hồ xem ra y không thể bỏ bê học tập tập, người dân có văn hóa chính xác là đỉnh của chóp.Ngay cả mồm mép cũng trót lọt tru đáo để, mấy lời ban nãy mạch lạc rõ ràng, không cuống chút nào, đến lão cầm đầu bao người mà lúc thủ thỉ với ông công ty vẫn gắn bắp nữa là."Đúng đúng, khoa học, cậu nói tiếp vụ khoa học ánh sáng đi, đối với tất cả việc vày sao lắp thêm móc của tớ không hấp dẫn?" từ bỏ Tân Nguyệt thấp thỏm hỏi.Kỷ Sương Vũ cười ngại ngùng, rặng mây đỏ ửng lờ mờ nơi gò má khiến khuôn mặt y càng thêm sáng sủa rực và nổi bật.Từ Tân Nguyệt: "Cậu nói cấp tốc lên!" Kỷ Sương Vũ thẹn thùng nói: "Ông chủ à, tôi làm cho thêm thì cần trả thêm tiền." trường đoản cú Tân Nguyệt rơi vào hoàn cảnh trầm tư, đầu gục xuống, vẻ khía cạnh ỉu xìu, mãi ko nói gì.Kỷ Sương Vũ: "..." không hẳn chứ ông công ty à, tiền làm hết mấy điều này cũng không tốn bao nhiêu của anh đâu? không phải chứ ông nhà à, gồm tốn từng nào tiền của anh ấy đâu? công ty gánh hát không nhịn được nữa bèn mắng chị em kiếp: "Này cái thằng keo kiệt kia, mày bủn xỉn vãi đạn!" Ông với nhà họ Từ đã hợp tác với nhau nhiều năm, gần như là là quan sát Từ Tân Nguyệt mập lên từ nhỏ bé nên bắt đầu chửi thẳng khía cạnh anh ta như vậy.Đã cho nước này rồi bên cạnh đó bủn xỉn! Còn ki bo! Mày đồng ý trước thì làm thế nào đâu? Nhìn khả năng của cậu trai trẻ cơ đi! câu hỏi này quan trọng đặc biệt quá, ko được phép bủn xỉn tiếp, tự Tân Nguyệt ỉu xìu nói: "Cậu đưa ra chủ ý hay xử lý được vấn đề cấp bách của tôi thì tôi trả thêm chi phí công mang lại cậu.Trả mang lại cậu....!hai...!ba phần mười...!tiền công trong phòng thiết kế sân khấu...!ở Thượng Hải." Đối với họ, mặc dù Kỷ Sương Vũ tuyên bố được ít kiến thức và kỹ năng nhưng vẫn thua thảm xa nhà xây đắp bối cảnh sinh hoạt Thượng Hải, vậy cần hai đến tía phần mười là cái giá vô cùng phù hợp trong lưu ý đến của tự Tân Nguyệt.Nếu chưa hẳn tình huống đặc trưng thì tự Tân Nguyệt còn lâu bắt đầu chịu trút tiền ra sửa sảnh khấu.Tuy rằng Kỷ Sương Vũ lừng chừng giá chi phí công ví dụ là từng nào nhưng nom lời nói và sắc mặt của người xung quanh thì y đoán rất nhiều lắm đâu, bèn gật đầu đồng ý ngay: "Được, vậy đầu tiên tôi sẽ để cho ông nhà đây thấy cố nào là tùy cơ ứng biến!"...!Kỷ Sương Vũ kéo trường đoản cú Tân Nguyệt mang lại một chỗ kín đáo nói chuyện, thỏa thuận hợp tác giúp đối phương thiết kế lại bối cảnh."Cậu nói phải mở rộng sân khấu, vậy chẳng nên cái fonts tôi mua bỏ lỡ à?" từ bỏ Tân Nguyệt đã đổ tiền ra thiết lập phông đặt tuân theo yêu cầu ở Thượng Hải.Bây giờ đào đâu ra một kẻ có tài năng và thoả mãn chứ, thông thường toàn cần tìm họa sĩ, mà lại còn bắt buộc là bạn vẽ tả thực theo phong cách của châu mỹ nữa.Phông toàn đặt làm cho riêng theo kích thước của sảnh khấu, nếu mở rộng diện tích thì loại phông đấy chả sử dụng được nữa.Vả lại, chi phí ở đây đắt đỏ hơn, vị ở Thượng Hải vải toan chào bán khá rẻ, nhiều nhà xưởng sản xuất.Kỷ Sương Vũ không thể nghĩ nhiều, nói luôn: "Thì loại bỏ đi chứ sao." Cái nhiều loại tranh của phương tây này ấy mà, lúc này đang thịnh hành, một vở hí thay các thì đề xuất tới 40 - 50 bức, cầm ít thì cũng rộng 10 bức, tuy nhiên y nhìn cứ thấy gỉa trân, nên chả mong dùng tiếp nữa.Từ Tân Nguyệt như bị sét tấn công ngang tai: "Bỏ đi? chi phí cả đấy!" Kỷ Sương Vũ từng gặp mặt tuýp kim chủ keo kiệt rồi, không phải cứ giàu thì đã hào phóng: "Thế anh chào bán nó đi, thu hồi vốn dựng lại bối cảnh, bọn họ làm theo phong cách Hoa Hạ." từ Tân Nguyệt chú ý Kỷ Sương Vũ bằng góc nhìn đầy coi thường: "Phong biện pháp Hoa Hạ, ý cậu là treo một tờ thủ cựu đối chọi điệu ở ẩn dưới á? Trước đây cửa hàng chúng tôi cũng trang trí sân khấu vì vậy đấy, nhưng làm những gì có khán giả nào? Người hiện nay chạy đi xem dựng cảnh thứ hạng Tây không còn rồi!" hủ lậu ở đây là một tấm tấm che cửa, thường là thứ dùng làm che bức tường đằng sau sân khấu, nói một cách khác là màn sân khấu, lúc thuở đầu rất mộc mạc giản dị, dần dần sau này fan ta thêu hoa lên trông mới lộng lẫy, tỏa nắng rực rỡ hơn.Kỷ Sương Vũ: "...Ý của tôi không hẳn như vậy." Y thấy thật nực cười và vô lý, chiếc thời đại tạp phí lù gì nắm này.Sân khấu hí kịch ban đầu quả thực rất đối kháng sơ giản dị, bởi vậy hiện tại phải chuyển đổi mới rất có thể phát triển vượt bậc được, mặc dù cho có xu thế hơi mạnh mẽ quá...!Đường đường là hí kịch truyền thống lịch sử của Hoa Hạ mà lại phải dựa vào dựng cảnh phong cách phương Tây để hấp dẫn người xem? Bảo là sử dụng máy móc phù hợp thì y còn đồng ý được, chứ dựng cảnh phong thái tranh sơn dầu hổ lốn trên sảnh khấu hí kịch thì y không tài nào chịu đựng nổi.Chẳng qua là công việc lúc này chưa ổn định thỏa, cần y mới chịu đựng, tạm thời không nói thoát ra khỏi miệng."Với cả dựng cảnh lại thì sao vẽ kịp được? Đây là chuyện cấp bách." việc làm ăn ngày càng đi xuống, quan trọng nào để nó ngâm giấm thêm nữa, từ bỏ Tân Nguyệt bi thảm rầu nói: "Còn cả trang thiết bị nữa, tôi cứ thấy thiêu thiếu...!Nhưng nhưng hồi nghỉ ngơi Thượng Hải, bao gồm máy móc dù có tiền cũng chả học được! Cậu nhận thấy những đồ đạc khác rồi cơ á?" Kỷ Sương Vũ khăng khăng thừa nhận, tuy rằng không rõ bây giờ có đông đảo máy móc phổ biến gì, nhưng dựa trên kỹ thuật kỹ thuật thời này thì kiên cố mấy cái kia cũng không cạnh tranh hiểu lắm đâu.Vả lại, người đầu tư chi tiêu đang ngơi nghỉ ngay trước mặt, đặc biệt nhất là nên thể hiện tại sự tự có niềm tin rằng tôi chắc hẳn rằng có đủ tài cán nhằm kiếm tiền đến anh! vì vậy, Kỷ Sương Vũ bự tiếng khẳng định: "Tôi biết!" từ Tân Nguyệt: "Cậu biết dòng gì?" Kỷ Sương Vũ: "Anh mong muốn cái gì?" trường đoản cú Tân Nguyệt: "Cậu biết mọi gì thì mang đến tôi xem, nhằm tôi coi mình thích cái gì." Kỷ Sương Vũ: "Anh mong mỏi cái gì thì bắt buộc nói nhằm tôi xem xem mình biết tốt không." tự Tân Nguyệt: "..." ...Mẹ nó cuối cùng là ráng nào!.

Thể loại: Xuyên không, thời kỳ Dân quốc, bàn tay vàng, sảng văn. Truyện có tùy chỉnh cấu hình riêng, không có liên quan lại đến lịch sử hào hùng thật.

Tình trạng truyện: Đã hoàn

Tình trạng edit: Đang cụ lấp mỗi ngày!!!

*

Giới thiệu

Đạo diễn tân tiến – Kỷ Sương Vũ – xuyên không về thời Dân quốc, ở vị trí này, nhà y nghèo rớt mùng tơi nghèo rơi nước mắt, ngay anh chị em hát mà y đang làm cho thuê cũng sắp đến sửa đóng góp cửa.

Vì để có thịt ăn, Kỷ Sương Vũ ra quyết định liều một phen, quay lại nghề cũ của mình. Bê một ít kinh kịch truyền thống, nhét một tí kịch bạn dạng của phương Tây, tất nhiên không thể bỏ qua những bộ phim truyền hình cũ của bản thân rồi…

Không cần phải biết là vật phẩm gì, vớ cả đều sở hữu chung một điểm giống nhau —— lợi nhuận phòng vé hết sức cao.

Xem thêm: Những bộ phim nên xem để thành công, đừng bỏ qua 13 bộ phim này

Sau khi gặp mặt Kỷ Sương Vũ: 

Gánh hát: Cậu hy vọng làm diễn viên ư?

Câu lạc bộ kịch: Cậu hy vọng làm diễn viên ư?

Công ty điện ảnh: Cậu ý muốn làm diễn viên ư?

Kỷ Sương Vũ: Không, tôi là đạo diễn.

Gánh hát: khiếp kịch của Hoa Hạ xưa nay nào bao gồm cần đến đạo diễn bao giờ.

Câu lạc bộ kịch: cửa hàng chúng tôi là những người dân dẫn đầu xu hướng! nhưng lại lại không cân xứng với bốn tưởng của dân chúng, khán giả ngày càng ít đi, tất cả đạo diễn thì làm được gì chứ…

Công ty điện ảnh: chưa hẳn người trong nghề chần chờ nó ra sao, đó là thiết bị tân tiến nhất của bọn chúng tôi, cậu có biết nạm nào call là cảnh quay sệt tả không?

Một lời giới thiệu vắn tắt: lợi nhuận phòng vé cao nhất thời Dân quốc.

Chủ đề: Làm quá trình gì cũng cần được có lòng kính nghiệp.

*

P/s: 

1. Truyện edit phi yêu thương mại, vui tươi không repost hay gửi ver.

2. Bạn dạng edit không đảm bảo an toàn chính xác hoàn toàn.

3. Đào siu nhìu xiềng hết sức hoan nghênh chúng ta góp ý kế hoạch sự, văn minh. (*ฅ́˘ฅ̀*) ..:*

*

Mục lục

Chính văn


Chương 1Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6
Chương 7Chương 8Chương 9
Chương 10Chương 11Chương 12
Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18
Chương 19Chương 20Chương 21
Chương 22Chương 23Chương 24
Chương 25Chương 26Chương 27
Chương 28Chương 29Chương 30
Chương 31Chương 32Chương 33
Chương 34Chương 35Chương 36
Chương 37Chương 38Chương 39
Chương 40Chương 41Chương 42
Chương 43Chương 44Chương 45
Chương 46Chương 47Chương 48
Chương 49Chương 50Chương 51
Chương 52Chương 53Chương 54
Chương 55Chương 56Chương 57
Chương 58Chương 59Chương 60
Chương 61Chương 62Chương 63
Chương 64Chương 65

Phiên ngoại҉ 


Chương 66 – PN1Chương 67 – PN2Chương 68 – PN3
Chương 69 – PN4Chương 70 – PN5Chương 71 – PN6

WATTPAD

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.