Đạo Diễn Phương Điền - Đạo Diễn Nguyễn Phương Điền

TTO - vào giới đạo diễn hiện nay, ai đang đắt sô nhất? Đạo diễn Nguyễn Phương Điền là một đáp án chắc nặng nề sai.



Chỉ trong tư năm ngay sát đây, Phương Điền liên tục làm các dự án to của phim truyền hình nhiều năm tập như Đánh cắp giấc mơ, giờ sét trong mưa, Vua bánh mì, Lưới trời... Mới đây, ngay trong lúc vừa ngừng những cảnh quay người mẹ rơm, chưa kịp nghỉ mang lại sức, anh lại bắt tay vào làm bộ phim dài 15 tập đầu năm mới sum vầy nhằm kịp phạt sóng trên THVL1 vào rất nhiều ngày đầu xuân mới.

Bạn đang xem: Đạo diễn phương điền

Xoay ống kính vào phần đông phận đời mến cảm

Trước khi làm đạo diễn mắc sô, Phương Điền từng là diễn viên khá nổi bật với... Làn domain authority rám nắng, vóc bạn vâm váp. Anh tiếp tục được đạo diễn mời vào vai gồm số phận đáng buồn như các vai trong Sương gió biên thùy, Người đàn bà yếu hèn đuối, rạng đông châu thổ, người mẫu Tây đô, lan can tối...

Rồi bạn ta thấy Phương Điền đến lớp làm đạo diễn, giỏi nghiệp năm 1999, làm phó đạo diễn với đồng đạo diễn cho hàng chục phim. Đến năm 2006, cái thương hiệu Phương Điền bước đầu được biết đến khi làm cho đạo diễn bộ phim truyền hình Cải ơi, rồi dù gió có thổi, Cá rô, em yêu thương anh!, Âm tính...

Không biết gồm phải gia đình vốn xuất thân là nông dân sinh sống Tây Ninh, xuất xắc đóng các vai khổ nên anh đặc biệt để ý, cảm thông với người nông dân nghèo, từ bỏ đó, làm việc vai trò đạo diễn, anh thành công khi thực hiện các phim về đều mảnh đời vất vả, gian nan. Người xem cứ day dứt, bồi hồi mến yêu cho phần lớn phận đời vào Cải ơi, Âm tính, phụ thân rơi, sinh sống trong trơn đêm, tiếng sét vào mưa... Các phim của anh thực hiện đoạt phần thưởng tại liên hoan tiệc tùng truyền hình toàn quốc, Cánh diều vàng, giải Mai Vàng.

Bộ phim mới nhất Mẹ rơm (đang vạc sóng trên VTV1 lúc 21h máy hai cho thứ sáu hằng tuần) càng ngày thu hút sự chú ý của khán giả về tình phụ tử với sự can đảm, tấm lòng hiền từ của mô "gù" (Thái Hòa đóng) - người bầy ông có hình dạng dị dạng, sống cô đơn từ nhỏ, thì thầm yêu cô nàng cùng buôn bản tên Loan (Hồng Loan) rồi trở thành người phụ vương bất đắc dĩ của nhỏ nhắn Hạt Dẻ (bé Suri). Tuy thiếu thốn, hạt Dẻ vẫn cảm thấy hạnh phúc với tình thân của người phụ vương Mô "gù" và bạn "mẹ rơm" bù nhìn...

Chọn đề tài tương xứng và không có tác dụng ẩu

Ít ai hiểu được Phương Điền đã lên ý tưởng phát minh cho chị em rơm tự sáu thời gian trước để nhắc nhở các biên kịch: "Khi con quay phim về thân phụ rơi, tôi thấy những bé bù quan sát trên cánh đồng thú vui quá. Tôi bỗng nhiên nghĩ sao mình không nói một câu chuyện nhân cách hóa bé bù nhìn ấy thành nhỏ người. Chúng ta như rơm rạ, rẻ cổ bé nhỏ họng trong buôn bản hội nhưng vẫn đang còn khát khao vào cuộc sống, có trái tim nhân hậu, yêu thương thương... Chủ yếu tình yêu ấy sẽ sưởi ấm, trị lành, cảm hóa những người dân đang có cân nhắc chưa đúng".

Cứ từng tập trôi qua, số phận của các nhân trang bị trong phim khiến người xem vừa tò mò, vừa thương, vừa nhức đáu. Từng chi tiết nhỏ "nâng" nhân vật hồ hết được người theo dõi để ý: "Ủa sao cô Xuân (Cao Thái Hà) lúc nào cũng quấn lô trên đầu vậy?", "Cao Minh Đạt (vai Khoản) có vết sẹo bên trên mặt quan sát dữ ghê!", "Thái Hòa diễn đỉnh thiệt sự, coi thương cho đau lòng...".

Ê kíp làm phim chị em rơm được coi là "chịu chơi" lúc dù kinh phí không không ít nhưng cả đoàn phim không ngại khó đi quãng con đường dài khoảng chừng 500km, từ tp.hcm đến vùng núi còn hoang vu của Ninh Thuận để ghi hình.

Đạo diễn Phương Điền nói: "Chúng tôi chịu cực ra đi một chút để muốn khán giả tin mẩu chuyện là thật. Ở vùng núi xa xăm chưa chạm đến cao nhã ấy vẫn tồn tại những người nghèo khó thấp cổ bé bỏng họng bị ức hiếp, vẫn đang còn những ông trưởng làng xem mình tựa như những ông quan...".

Liệu bao gồm phải vì chưng lần trước tiên hợp tác với Trung vai trung phong phim truyền hình việt nam VFC buộc phải đạo diễn muốn chứng tỏ phim truyền họa phía Nam không hời hợt suôn sẻ kiến của một trong những người xem?

Trả lời câu hỏi này, đạo diễn Phương Điền phân tách sẻ: "Bất cứ bộ phim nào khi hợp tác vào làm cho tôi đầy đủ dành hết cả sự tâm huyết và tình cảm của mình. Điều đặc trưng để thực hiện một bộ phim thành công, theo tôi, sẽ là chọn đề tài phù hợp và đừng có tác dụng ẩu. Tình thương của người theo dõi với phim truyền hình to lắm bắt buộc mình phải nỗ lực đáp ứng được tình cảm ấy".


Biên kịch Kim của chị em rơm (đồng biên kịch: Ngọc Bích): "Tôi biết và quý anh Phương Điền trong mục đích đạo diễn trường đoản cú phim ngắn đầu tay Cải ơi (chuyển thể từ truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư). Anh rất phù hợp với các tác phẩm bao gồm chất văn học với khai thác rất tốt nội trọng điểm nhân vật, tốt nhất là hồ hết phận đời éo le, mất mát với bất hạnh. Trong công việc, anh Điền kiên trì, bền chắc và ứng xử khôn cùng điềm đạm. Hơn hết một cộng sự, cửa hàng chúng tôi coi anh là một người anh lớn".


Đạo diễn Phương Điền đưa ra nửa tỉ phục dựng một tuyến phố ở "Lưới trời"

Nổi giờ "mát tay" cùng với các bộ phim truyền hình truyền hình thuộc dòng "phim xưa" đầy ngang trái, đạo diễn Nguyễn Phương Điền thường xuyên khiến người theo dõi khóc cười cùng "Lưới trời".

Xem thêm: Khoá học biên kịch online - khóa học biên kịch ngắn hạn uy tín chất lượng

bạn dạng quyền thuộc về Báo Thanh Niên. Cấm coppy dưới mọi vẻ ngoài nếu không tồn tại sự đồng ý chấp thuận bằng văn bản.


*

*
*

*
*

Sau “cơn sốt” giờ sét vào mưa hai năm trước, một cống phẩm nữa thuộc mẫu phim xưa của anh ấy - Lưới trời - đang được quan tâm. Và theo luồng thông tin có sẵn anh đang sẵn sàng Thời mở cửa, cũng trong chiếc chảy “ngược thời gian” ấy. Vì chưng sao anh hứng thú với thể loại khó nhằn này?

Đúng là tương đối khó nhằn thật, cạnh tranh sản xuất, dễ dẫn đến soi. Người theo dõi xem phim thường xuyên soi các yếu tố liên quan lịch sử, thời gian, bối cảnh, đạo cụ, hình tượng nhân vật, phong cách diễn xuất đúng thời gian chưa… Nhưng kinh phí đầu tư thì không một ai soi giùm tôi (cười). Bao gồm bao nhiêu tiền nhằm tái tạo, thực hiện bối cảnh của thời kỳ đó?

Nói vậy thôi chứ khi xả thân với dòng phim xưa, bọn chúng tôi đồng ý bị soi, không than phiền về tởm phí. Khi đồng ý đương đầu như thế, chúng tôi cũng mong khán giả lượng thứ rất nhiều thiếu sót ko đáng xảy ra mà đoàn phim không thể kiểm soát hết hay trong điều kiện bất khả kháng, đoàn phim ko thể triển khai được.

Sau thành công Tiếng sét vào mưa tuyệt Lưới trời (đang phát), tôi có khá nhiều kinh nghiệm hơn cho thể một số loại này. Tôi cũng đo được sự yêu thích của fan xem dành riêng cho dòng phim xưa, thêm được sự lòng tin của ban chủ tịch đài, buộc phải tôi được giao triển khai tiếp phim Thời mở cửa…


*
*

Từ Cải ơi đến khi anh triển khai Lưới trời đã 15 năm, làm phim xưa hiện nay khó và dễ rộng thời đó ra sao, thưa anh?

Phim xưa phải cải tạo, tái tạo bối cảnh, nên dù có 15 hay bao nhiêu năm đi nữa, có tác dụng dạng phim này đều rất mất thời gian. Vấn đề nào nặng nề thì vẫn khó, còn chuyện gì dễ dàng thì bao gồm dễ rộng một tí. Theo tôi, dễ ợt hơn là ở sự vận chuyển, kinh nghiệm tay nghề cũng như có tương đối nhiều lựa chọn hơn cho đề tài. Do càng về sau, đạo thay mình có khá nhiều hơn, bối cảnh cũng biết nhiều hơn, thi công rành nghề hơn, trang phục trải qua nhiều thời kỳ tất cả sự tích lũy, có thể tính toán nhằm tái sử dụng… Và đặc biệt quan trọng là có tay nghề hơn trong lãnh đạo diễn xuất, sàng lọc nhân sự làm việc cùng. Ngay cả giá cả, xưa mình mày mò tìm gọi thì nay có thể biết đúng chuẩn hơn để mang ra ngân sách hợp lý, xuất sắc hơn mang đến nhà sản xuất.


*
*
*
*

Anh thường xuyên tốn thời hạn nhiều nhất mang lại khâu làm sao khi triển khai một bộ phim truyền hình xưa/có yếu đuối tố lịch sử?

Mất thời gian, trọng điểm sức độc nhất vô nhị là khâu lựa chọn cảnh. Mình đề nghị đi không hề ít nơi, chú ý từng toàn cảnh để tính bối cảnh này còn được bao nhiêu xác suất để sử dụng, tốn từng nào tiền để tái sản xuất như ý. Rồi trên nền bối cảnh đó, phải đo lường chi li cho sự dịch rời và ăn uống uống, ngủ nghỉ của đoàn phim, di chuyển đạo ráng ra sao, cả diễn viên quần bọn chúng nữa… Từ kia xem lại kịch bản, cân nặng đong thống kê xem nên cải tạo gì, thuê mướn gì, đóng bắt đầu gì tuyệt mượn ở đâu đắp vá vô, làm thế nào cho đúng nhất, trong đk khả dĩ nhất, theo kịch phiên bản quy định.

Nhiều nhà thêm vào rất ngại đầu tư chi tiêu cho kịch bạn dạng có đề tài xưa. Họ hay bảo, à chỉ tất cả bao nhiêu kinh phí đó; cơ mà đặt những câu hỏi: gồm làm được hay là không với số tiền này, bảo vệ bao nhiêu độ chân thật của định kỳ sử, công chúng tiếp nhận thế như thế nào với phim này?… nên chỉ có rất nhiều nhà sản xuất cùng chí hướng mới sát cánh đồng hành với bản thân thôi. Phần lớn nhà sản xuất tìm tới tôi rất có nhu cầu các kinh nghiệm của mình trong cung cấp phim về chủ đề này.


Anh “bỏ túi” những bí mật nào khi gắn thêm bó với chiếc phim ấy?

Bí gấp rút của tôi? chỉ nên không ù lì tốt bị động! vị sao tôi nói vậy? vị với thể loại này, đạo diễn là tôi phải dữ thế chủ động trong phần lớn việc, trong số đông suy nghĩ, sắp đến xếp… tức thì từ khi phát âm kịch bản, phải thúc đẩy được hình ảnh, tưởng tượng được mẩu chuyện mình nhắc sẽ như thế nào, cả câu hỏi phải chuyển ra những phương án mang đến nhà sản xuất: phải quay sinh sống đâu, toàn cảnh nào phù hợp, đạo nắm mình giành được những gì, mướn mướn tuyệt mượn ngơi nghỉ đâu, diễn viên như thế nào phù hợp, số đông tư vấn mọi hạng mục mình có kinh nghiệm tay nghề cho nhà cấp dưỡng để chế tác sự lặng tâm, sáng sủa hơn mang đến họ khi đồng hành với mình.


Các đạo cụ, bối cảnh của rất nhiều phim nhưng anh kỳ công đầu tư, dàn dựng được bảo vệ thế làm sao để rất có thể tái sử dụng?

Thường thì xong phim phải trả nguyên vẹn hiện trạng ban đầu. Công ty chúng tôi cũng không có khá nhiều đạo cụ đến mức có kho giữ giữ, vì chưng Phương Điền “nổi tiếng” là “đạo diễn đi mượn” mà! (cười). Bao gồm trường hợp quánh biệt, trong Lưới trời, công ty chúng tôi dựng lại thành phố xưa đến cảnh quay tp sài gòn những năm 1940 (ở An Giang). Sau thời điểm chọn thành phố vốn đã bao gồm màu thời hạn được 60%, mình tôn tạo thêm 40%. Dựng xong, chính quyền địa phương đến tham quan du lịch và có lời khen ngợi. Lúc phim trả thành, địa phương tất cả xin giữ lại lại để gia công khu phố xưa, tổ chức triển khai tết truyền thống cổ truyền cho bà con chụp ảnh lưu niệm. Cũng chính là kỷ niệm kỷ niệm của đoàn phim!

Thực sự tôi rất ý muốn và luôn có suy xét về một phim trường - một miếng khu đất đủ rộng để rất có thể thực hiện chủ đề xưa, dựng lại cảnh làng quê, khu phố hay tập trung đạo cụ theo từng nhiều chủ đề… qua các phim đang quay nhằm khi yêu cầu cho phim khác, bọn họ không tốn vô số thời gian, công sức và chi phí bạc. Tôi cũng ý muốn về phim trường mang lại khán giả tương tự như người suy xét tham quan, vị ngoài mẩu chuyện văn hóa, còn là vấn đề lịch sử, giáo dục…, độc nhất vô nhị là với các em nhỏ. Nhưng mà hơi bất khả thi, do miếng đất như vậy hơi quá tay cùng với tôi (cười).


2.Đạo diễn Phương Điền (bìa trái) trong chuyến tham quan du lịch và học về công nghệ làm phim vô tuyến tại nước hàn năm 2010 (Ảnh: NVCC)

Nhiều diễn viên truyền nhau: đạo diễn Phương Điền kỹ tính, tinh tế, rất có nghề, khi giao vai cho ai thì như đo ni đóng góp giày cho những người ấy…

Thực sự tôi khôn xiết cảm ơn những diễn viên đã tin cẩn và dành riêng cho tôi rất nhiều mỹ tự trên. Nói chung là khá nở mũi (cười). Còn điều gì vui bởi khi sản phẩm của chính bản thân mình được công bọn chúng đón nhận, được sự quan tâm của bạn bè đồng nghiệp, sự cỗ vũ của đài, sự tin tưởng ở trong phòng sản xuất. Tôi vui khi thấy mình làm cho được đều điều như “truyền miệng”: giao vai nào đến ai gần như là đều tạo được dấu ấn, giao đến diễn viên trẻ thì tạo cơ hội cho bọn họ có chỗ đứng trong lòng công chúng, giúp họ tự tin phát huy kĩ năng hơn.

Trong quá trình làm việc, tôi quan gần kề kỹ từng diễn viên, cả vai diễn trong số phim khác của họ tôi cũng coi (à, tôi cũng tuyệt xem phim người cùng cơ quan lắm) để nhận biết lợi thế, khiếm khuyết, từ bỏ đó giới thiệu phương án tốt nhất khi giao vai. Nên lúc đọc kịch bạn dạng nào tôi cũng đã tạo ra tính cách nhân vật dụng và quan sát ra diễn viên như thế nào sẽ phù hợp nhân đồ gia dụng ấy. Đến lúc mời thì coi như đo ni đóng giầy vậy.

Thực ra, sự sắc sảo khi giao vai còn là vì tôi từng làm cho diễn viên đề xuất hiểu rất nhiều công việc của họ, khi “nhìn” ai thì phần nhiều “đóng giày” đến họ. Đó cũng là điểm mạnh khi đạo diễn từng đóng góp phim.


Với từng dự án, anh dành khoảng bao nhiêu phần trăm thời cơ cho diễn viên trẻ?

Cụ thể thì cực nhọc nói, nhưng tôi dành riêng nhiều cơ hội cho các bạn trẻ. Thường xuyên tôi đi kiếm nhân đồ vật chứ không tìm kiếm diễn viên. Lớp diễn viên trung niên, mập tuổi nếu như không tương xứng đóng chính thì sẽ có tác dụng tuyến nhân vật công ty chốt, làm dàn bao kiên cố cho phim. Còn diễn viên chính, tôi thường xuyên casting nhằm tìm gương mặt mới, nên thời cơ dành cho các bạn trẻ là siêu cao. Khán giả hoàn toàn có thể thấy qua những phim Con gái tía già, phụ vương rơi tuyệt Vua bánh mì, đa số dung hòa 50 - 50 cho những diễn viên trẻ, bắt đầu và gương mặt thân quen.


Gắn bó cùng với trường con quay hơn đôi mươi năm, từ lúc còn là diễn viên, rồi trợ lý, phó đạo diễn, đạo diễn, điều gì khiến anh trăn trở tốt nhất với nghề hiện tại nay?

Với mỗi tiến độ phát triển, phim hình ảnh hay nghành nào cũng vậy, đều sở hữu sự điều chỉnh, sàng lọc, thay đổi cho phù hợp. Tôi quan tiền niệm, mình thế nào cho tốt quá trình của mình, làm bằng cái chổ chính giữa và phải tất cả tầm, nỗ lực giữ chân người theo dõi với thành công của mình, đó là điều tôi trăn trở độc nhất vô nhị (cười).

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.