😀 Khoảng vài năm gần đây, Làm Phim Ngắn đang là hoạt động lôi cuốn giới trẻ (thậm chí cả giới… sồn sồn cũng rất quan tâm), và ngày càng thể hiện vai trò là một món ăn tinh thần quan trọng. Vậy sức hút kỳ lạ đó đến từ đâu?

Trước tiên, cần phải nhắc đến một điều mà có lẽ hết thảy mọi người đều biết: Điện Ảnh – môn nghệ thuật tuy “sinh sau đẻ muộn”, nhưng lại có một ma lực khó cưỡng đối với bất kỳ ai. Từ anh xe ôm chạy ngang dọc khắp nẻo đường đến cô bán rau ngồi vắt vẻo cả ngày ở chợ, từ ông giám đốc bận bịu tối tăm mặt mũi đến bà nội trợ ở nhà thảnh thơi, từ cụ già cộc cằn khó tính đến đứa trẻ nói cười vô tư… Hầu như tất cả đều từng tìm thấy những cung bậc cảm xúc thích thú, tức giận, hồi hộp, nghẹn ngào, cười, khóc… hoặc nhận ra một góc sâu kín con người mình tồn tại trong một nhân vật của bộ phim nào đó. Điện Ảnh mở ra một thế giới quan mới mẻ để mỗi người thưởng ngoạn và có sự cảm nhận riêng của mình.

everyone-in-movie-theatre

Điện Ảnh luôn mang lại rất nhiều cung bậc cảm xúc

Ngoài ra, Điện Ảnh còn kỳ diệu ở chỗ có thể “ôm ấp trong mình” cả những tinh hoa của các môn nghệ thuật khác. Trong phim, bạn có thể thấy những cảnh quay và màu sắc đẹp như tranh vẽ, những bố cục đặc sắc như nhiếp ảnh, âm nhạc thì luôn là yếu tố không thể thiếu, và còn nhiều những môn nghệ thuật khác nữa cũng luôn tồn tại đâu đó trong mỗi bộ phim.

xuan-ha-thu-dong-roi-lai-xuan-scene

Cảnh đẹp như tranh vẽ trong kiệt tác điện ảnh của đạo diễn Kim Ki Duk – “Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi lại Xuân…”

Giới trẻ luôn là một bộ phận có lối tư duy mới mẻ, giàu sức sống, chứa đựng nhiều khát khao và hoài bão. Họ muốn khám phá và trải nghiệm, thích sáng tạo và có hàng tá câu chuyện muốn kể với tất cả mọi người. Vậy nên những bộ phim chính là nơi lý tưởng để truyền năng lượng sống dồi dào của mình vào đó.

Tuy nhiên, sự thật là làm phim không hề dễ dàng. Việc này đòi hỏi rất nhiều kiến thức, kỹ năng, vốn sống và góc nhìn cuộc đời của mỗi người. Ngoài ra làm phim còn là công việc tập thể, bạn chắc chắn không thể làm ra một bộ phim đúng nghĩa nếu chỉ có mỗi một mình. Các bộ phim Điện Ảnh mà bạn từng xem (hoặc kể cả chỉ là 1 tập phim truyền hình) là thành quả của từ hàng chục đến hàng trăm bộ óc và đôi tay hợp lại. Chưa kể đến nguồn kinh phí khổng lồ để thực hiện nó….

Chà, căng nhỉ? Ấy thế nhưng đâu có dễ làm nản lòng tuổi trẻ! Cái khó ló cái khôn mà. “Không có đông người thì lập nhóm ít người, chưa có đủ kỹ năng và tiền bạc để làm phim hoành tráng dài hơi, thì làm phim ngắn năm bảy phút cũng được có sao đâu? Miễn là truyền tải được điều mình muốn nói….”. Cộng với việc ngày càng có nhiều thiết bị công nghệ giá rẻ có thể hỗ trợ người trẻ làm phim, như smart-phone, máy chụp ảnh có chức năng quay phim, hoặc camera cầm tay… Ngoài ra các diễn đàn, các khóa học ngắn hạn liên quan đến Điện Ảnh (đạo diễn, diễn viên, quay phim, dựng phim, viết kịch bản) bắt đầu xuất hiện, tạo điều kiện cho các bạn tiếp cận cách thức và kỹ năng làm phim nên bắt đầu cảm thấy tự tin hơn… Các phong trào làm phim ngắn đã dần ra đời như thế.

Phim ngắn do giới trẻ thực hiện có những góc nhìn rất riêng về cuộc sống

Giới trẻ cũng có cách tiếp cận Điện Ảnh của riêng của mình, đó là làm phim ngắn

Đối mặt với vô số thách thức và khó khăn, nhưng may mắn thay đó cũng chính là “cái lò nung” để trui rèn ra những tác phẩm đáng tự hào không kém những bộ phim lớn. Những bộ phim ngắn không được đầu tư nhiều tiền của nhưng được đốt nóng bằng lửa trái tim, chưa có được kỹ xảo “mát trời ông địa” nhưng lại in sâu vào tâm trí người xem bằng chính sự dung dị và góc nhìn “chất lừ” của riêng nó.

Quan trọng hơn hết là qua từng bộ phim, dù có thành công hay không, thì người làm ra nó cũng kể được nhiều điều muốn kể, rút ra được rất nhiều bài học khi mải mê nhào nặn từng giây cho đứa con tinh thần của mình. Còn người xem thì nhận ra một chân lý mới, rằng không cần phải có những kỹ xảo như Hollywood, không cần sự hiện diện của minh tinh màn bạc cỡ Leonardo DiCaprio, thì vẫn có những phim chỉ vỏn vẹn vài phút thôi cũng đủ mang lại cảm xúc thật sự.

(Phim ngắn Curfew là một tác phẩm xuất sắc, với cách làm phim giản dị nhưng có nội dung mang giá trị nhân văn rất cao.)

(“16h30” – một trong những Phim Ngắn đáng tự hào của các nhà làm phim trẻ người Việt, được tham gia và giành giải thưởng trong Liên Hoan Phim Cannes danh tiếng.)

Không ít người từng khẳng định một cách khô khan rằng: “Xời ơi! Phim thì làm gì có thực đâu mà coi!!”. Có lẽ đó là quan điểm của những người có “tâm hồn đã hóa đá” và không còn biết tự đi tìm cho mình những giây phút chiêm nghiệm lại cuộc sống bộn bề này.

Hiện thực tồn tại trên màn ảnh có thể giống hoặc không giống với hiện thực ngoài đời, nhưng đó là một hiện thực thật sự chứ không hề ảo tưởng, mà nếu không dành vài phút để xem phim, bạn có thể sẽ mất cả đời để nhận ra điều đó.

Phim Ngắn vì vậy vẫn sẽ tiếp tục mang lại những giá trị tinh thần lớn lao. 🙂

 

Content Protection by DMCA.com
Chất lượng bài viết :